Sign up
Lục bát buồn, ai thích mình vui thì xin đừng đọc!
vinhdn | 29 Dec, 2011, 12:46 | Chung | (38 Reads)

Đi trong mưa bụi- Trương Văn Vĩnh

 

Trách mùa mưa bụi đơn côi

Nắng non không đủ ấm vôi chân tường

Khí trời cho những miền thương

Sao lòng lạnh kẻ đơn phương thế này!

 

Cầm màu mưa bụi trong tay

Đi trên đường ấy ăn mày quanh năm

Có khi muốn một chỗ nằm

Sợ đêm nguyệt tận là rằm đi theo

Có khi muốn trú ao bèo

Sợ thương xó rạ cảnh nghèo nông dân

 

Biết loài mây gió phù vân

Nhưng tim còn có nhịp gần nhịp xa

Biết là chẳng của riêng ta

Nhưng con tàu sống, hiểu ga phải về!

 

Gạt màu mưa bụi lê thê

Xuân chưa sung túc đã mê hoa rồi!

 

Đi là chân đứng và trôi

Chào nhau là biết ngắt đôi bờ đường

Ai cùng vó ngựa biên cương

Ai ngồi phịch giữa hí trường vỗ tay

Còn tôi chính hiệu ăn mày

Đi trong mưa bụi tìm ngày nắng non!

 

                                                Tháng chạp 2011

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344528

Thành phố đêm Giáng sinh
vinhdn | 27 Dec, 2011, 12:22 | Chung | (27 Reads)

Thành phố đêm Giáng sinh Trương Văn Vĩnh

 Đừng qui chụp ngày tháng nào cũng như nhau

Hôm qua bấn loạn trên chiều rủi ro sự quằn quại

Gió lụn nửa mùa cho rét

Ngày lụn nửa ngày cho đêm

Đêm lụn xuống tàn cây kiệt lực cưu mang chiếc lá rách

Mưa bết lên mặt người hành khất sợi buồn hơn nước mắt người thiếu phụ chơn thành

Con đường xê dich không nỗi bước chân

Sự bực dọc của một loại đôi giày bóng loáng sợ lấm bùn

Thành phố ngày hôm qua nô lệ những trợn từ vô cảm

 

Đêm Giáng sinh

Thành phố hiện hình kính ngữ

Thánh đường bây giờ ngân vang lời kính ngữ

Dấu chân người khất thực đi về trên kính ngữ

Đôi giầy bóng loáng sợ lấm bùn ám khí trợn từ không khỏa lấp hết kính ngữ

Cây thông Giáng sinh mang thông điệp kính ngữ chia sẻ cùng tàn cây kiệt lực

Chiếc lá rách trầm mình những chồi non khởi sự

Thành phố mở từng hộp quà

 Món quà như nhau

Như nhau như nhau như nhau

Thành phố thong dong

Anh dắt tay em đi trong kính ngữ

Chia tay để người về trên kính ngữ

Khấn nguyện trong kính ngữ

Tỏ tình trên kính ngữ

Nụ cười treo trên cây kính ngữ

Thành phố hiện hình trong mắt hài nhi

 

Không thèm qui chụp một loại đôi giày bóng loáng sợ lấm bùn nữa

Con đường dẫn lối bàn chân người hành khất trở về

Sự trở về hiện hình trên vành nôi trẻ thơ 

                                                           

 

                                                         Đà Nẵng, 23/12/2011

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344208

Làm gì để mùa xuân vui!- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 28 Nov, 2011, 17:04 | Chung | (20 Reads)

em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
làm tình
thế nào để không chết sức
em không nói gì
làm tôi hớ miệng
tôi hỏi em
làm gì để mùa xuân vui
em làm thinh
sợ nói điều hớ miệng giống tôi
im lặng
dưới vòm cây
im lặng
giọt nước mắt
giống những người mang tên mình đi trả nợ
tôi thương em
người đàn bà không dám gắn đôi mắt vào phiên chợ tết
trượt hơi thở dài trên đường về
trời ơi
tôi thương những người sống cùng những người biết tạo ra thảm kịch
đồng tiền độc bá . . .
nhưng em ạ
mình vẫn còn được ngồi đây
dưới vòm lá
xê dịch nắng
xê dịch mưa
trú thân cùng kẽ hở đời
nhìn con đường
ngày hết nắng liệm xác ngày
tái sinh
thời gian ủ rục cánh hoa

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339937

Khong phải thơ! Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 12 Nov, 2011, 12:24 | Chung | (16 Reads)

một mình ngồi với một mình

một mình ăn ớt môt mình mình cay

một mình ngồi với cơn say

một ly bia bọt một tay mời mình!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=336832

Trách em khạt giọng trên lời biển đau!- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 28 Jun, 2011, 12:12 | Chung | (54 Reads)

Trách em khạt giọng trên lời biển đau!

Bàn chân rơi

Đến xa xôi

Sét giông xé nắng

Gãy đôi mảnh chiều

Đường chưa chân bước

Đợi nhiều

Tôi nằm xó chợ

Đủ liều buồn đau

Tóc xanh đầu ngọn

Gốc sâu

Biên xanh giọng điệu

Nước đau rã hồn

Đường chưa chân bước

Đợi mòn

Bạn bè tứ chiến

Nhận tròn

Tả tơi

Phù hư

Tôi khóc bên trời

Trách em khạt giọng trên lời

Biển đau!

06/2011

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=307673

Buổi chiều đau trên hoàng hôn- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 13 Jun, 2011, 15:40 | Chung | (77 Reads)

Buổi chiều đau trên hoàng hôn

 

anh sẽ về vun lại mảnh vườn em ạ!

miếng đất cắm dùi

phía ngoại ô

nơi mình đổi cả phần đời vào đấy

hãy tin nhé!

rồi em sẽ bình yên như bữa cơm sôi

bình yên khi mỗi chiều

nhà mình khói mọc lên từ phía gió

 

Anh sẽ về

nhất định sẽ về em ạ!

sẽ bỏ dở công việc hiện tại

xóa những dự định dự đoán

không hậm hực ngày cũ

chẳng mơ nắng hồng tràn kẽ chân mỗi sớm mai

gạt phắt những cơ hồ không có thực

đắp mồ ngôn ngữ bạo loạn khùng điên

 

Anh sẽ về

ấm nồng chăn chiếu màu xanh em mua

cười cùng em nụ cười

màu xanh

như con mình ngồi ghế nhà trường tập đọc

 

anh sẽ về

con đường ngoại ô không còn em góa bụa

nhưng em ạ!

anh có quyền

cô độc trong những buổi chiều

độc ẩm trên những buổi chiều

khằng khụa trái tim mình

trốn cơn ho trong ngực

anh có quyền

cô độc trong những buổi chiều

độc ẩm trên những buổi chiều

em sẽ không biết rằng!

chiều xuống tàn

đau

trên hoàng hôn.

 

06/2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=304564

Con tàu ngang ngạnh- Trương Văn Vĩnh- Nguồn Tạp chí Hợp Lưu
vinhdn | 02 Jun, 2011, 10:41 | Chung | (42 Reads)

Con tàu ngang ngạnh

alt

 Ngang ngạnh như thế là  đủ rồi con tàu ơi
nằm trên thi thể ngày như thế thì cũng ruỗng mục thôi con tàu ơi
dừng lại để ngắm cõi người như thế là cũng thấu hiểu rồi con tàu ơi

Thức thách thời gian ư?
Thức thách lòng người ư?
Sai rồi
chỉ có thể bào mòn những cái hốc mắt nhạy cảm mà thôi
Nghe lời ta nói đây!
hãy về với biển đi
hãy về với cái thân phận lênh đênh của mình đi
hãy vượt sóng cùng những ước mơ đi
đời đang cần lắm
Hãy làm vậy đi!
rồi đời sẽ khác

Sao không về với biển đi
Hay là!
hay là không tin biển nữa
hay là biển gầm gừ lời của những tên cướp biển
hay là hành động man rợ của bọn người kia
hay là sự xua đuổi bắt cướp trắng trợn

Thôi, về với biển đi
khôi phục lại niềm tin đi
rồi đời sẽ khác
Về với biển đi
ta thương cho sự ngang ngạnh của mày quá
về với biển đi
đừng ngang ngạnh nữa
Tàu ơi!

(*)viết bên con tàu trên bờ  biển Thuận Phước
Đà Nẵng 01/01/2010

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=302171

PLEIKU- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 26 May, 2011, 12:27 | Chung | (119 Reads)

PLEIKU- Trương Văn Vĩnh

 

Thành phố chưa đứt mưa rào

nắng lanh lảnh vòm măt lạ

con đường dẫn tôi về Biển Hồ

 

Nơi con cá mãi đớp phong cảnh

để sợi cước dùng dằng

 

Nơi con chim hót tiếng hót

không thèm hỏi

sao sinh nó ra trên đời

không thèm hỏi ý kiến nó

vì mãn nguyện

 

Nơi tôi ngồi bên mặt hồ tràn vào ký ức

và chảy...

 

Thành phố gói ngày trên sợi tóc chính mình

nắng & mưa

buổi sáng chậm ngày

buổi chiều ngớt nắng...

 

Màu ngói nâu trong mắt miên di

tôi đến

còn cất dấu trong nẻ đất Bazan

bở ngở

 

Thành phố sống & nhớ mình trong gốc tóc

đón nhận

trả lại

kẽ chân người bằng tính thanh khoản...

 

Biển Hồ trải lòng không tuổi

bàn chân nào còn tư cách

bàn chân nào không đủ tư cách

Về!

trên màu nước phẳng lặng

thiêng

 

Pleiku

Thành phố ký gửi niềm tin Tây nguyên

 

                                                Biển Hồ 17/05/2011

                                                          T.V.V

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=300619

TRONG LÚC MÙA GIÊNG- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 27 Apr, 2011, 15:48 | Chung | (54 Reads)

TRONG LÚC MÙA GIÊNG

 

Bây giờ trong lúc mùa giêng

Con đường chậm nắng in nghiêng bóng chiều

Chân quen vui

để buồn nhiều

Nhận ngày bạc nhược nhấc điều rỗng không!

 

Bây giờ cải đã bung ngồng

Dọc theo triền gió trên đồng vàng hoa

Chân quen đi

để rất xa

Mắt quen lối cũ ấy mà một tôi

 

Bây giờ giêng vẫn cứ trôi

Vội vàng hoa cải không thôi vội vàng

Người cùng giêng

chật hành trang

Chân quen tôi lại lang thang vỉa hè.

 

Đà Nẵng, 16/02/2011

T.V.V

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=294484

Thơ buồn- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 22 Apr, 2011, 17:30 | Chung | (85 Reads)

Tôi về đất hỏi đi đâu

 

Tôi về đất hỏi đi đâu

Bao dung gió bụi ngó nhau khóc cười

Mắt trắng tròng lệch phần ngươi

Nhìn ngày thộng huyết trên mười mút xương

 

Tôi về đất hỏi còn vương

Ngách âm trần tục âm dương thiền tình

Xác còn tanh một mùi trinh

Dạ! Yêu đủ kiếp nhục tình. Xin thôi

Tuổi còn gốc rễ mồ côi

Dạ! Xin nhận trọn vành nôi sãi chùa

Tên này chiến bại chào thua

Hiển ngôn chết trợn khuất mùa hiển nhân

Tim còn huyết dụ rần rần

Dạ! Ho chiếm ngự tần ngần. Dạ đau

Lưỡi còn lơ lớ dăm câu

Âm âm chết tức từ nhau thai hồng

 

Tôi về đất hỏi vui không

Xin thưa hồn ngược bóng sông chân buồn

04/2011

T.V.V

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=293481

XUÂN (2)- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 14 Jan, 2011, 12:08 | Chung | (91 Reads)
 

XUÂN (2) - Trương Văn Vĩnh


Buồn như nắng quẩn sau hè

Về xuân không kịp nên che mặt hờn

Một năm chân lội đường trơn

Trượt dài hơi thở cũng rờn rợn yêu!


Này em vui chúc buồn nhiều

Nhìn ngày bấn loạn trên chiều rủi ro

Này em thiêu cháy trụi lo

Đem thân tôi rải tàn tro cuối đường.


Vòm cây hở nắng oải hương

Hở đời tôi núp phía mường tượng em!

Ngày trong nắng trượt triền đêm

Này em hiền thục ngồi thềm xuân trôi


Mùa yêu đủ sắc trần rồi

Phần ngày khép lại biết tồi tội ai!


14/01/2010

T.V.V

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=274488

Thơ Vĩnh trên YHVHV.
vinhdn | 12 Jan, 2011, 08:57 | Chung | (40 Reads)
THƠ CỦA TRƯƠNG VĂN VĨNH
(08.31.2010, 11:14 pm GMT-7 )

 

 Trương Văn Vĩnh một người con quê Thăng Bình, anh từng vào Sài Gòn học và tốt nghiệp ngành Kinh tế. Hiện tại thì anh đang sống làm việc tại TP. Đà Nẵng. Riêng bước vào con đường duyên thơ, khi anh xem mình là kẻ dấn thân, giải bày nội cảm bằng chính trò chơi chữ nghĩa. Cái giá trị giữa giới hạn thực hư tách khỏi với cuộc sống công việc thường nhật.

Đọc thơ Vĩnh là đọc, là tự muốn kêu gọi tâm tư kẻ khác dẫn công chúng yêu thơ vào cõi hình kể chuyện, giải nghĩa và chiêm nghiệm. Với thơ Trương Văn Vĩnh là thế. Từ lục bát ngọt ngào tứ vần anh chuyển qua nhiều thể loại khác. Nó góp pha vào giọng điệu đơn giản pha chút khám phá mới lạ là ngọt  ngào. Nếu ai đọc thấy sự pha trộn ấy có lẽ sẽ thích thú với tứ thơ của tác giả. Nó không nhàm chán mà tiếp tục nghe tác giả kể từng bài thơ mới những nội tâm chính mình...(Huỳnh Lê Nhật Tấn giới thiệu )


MỘT NGÀY CHẲNG RA GÌ

G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm
thì kiến trúc đã cho anh cảm hứng
tồn tại vượt thời gian
Tôi nói với anh ta rằng:
Chưa hẳn đã như vậy
thế giới của loài người đang rất gấp gáp
mọi thứ đều có thể banh xác trong tích tắc
vì lòng đố kỵ và tàn bạo của chính con người
Rạng sáng mai quả đất sẽ nổ tung
nếu như đêm nay không còn một bàn tay người nào đó kìm hãm
đó là lý do
chẳng có khái niệm vĩnh cửu nào
G và tôi đã cãi vã với nhau một trận tơi bời đến điên loạn
và tận cùng của sự điên loạn ấy
chúng tôi rất tỉnh táo
tỉnh táo trong một ngày chẳng ra gì.
 
(Đà Nẵng, 01/2010 )


MIẾNG MỒI GIÁ TRỊ

 
Tôi bật bếp ga
lửa rừng rực nóng cái chảo dầu sôi sùng sục
rồi cho tất cả các "giá trị" còn lại vào
những giá trị của tôi còn tươi roi rói máu
đảo qua đảo lại
            (medium, or well-done)
đem ra nhậu với ly rượu phế tích chiều nay
 
Cái loại "giá trị chín vừa" là mồi nhấm khi tỉnh
Cái loại "giá trị chín kỹ" là mồi nhấm khi say
 
Té ra lâu nay còn có một miếng mồi ngon đến vậy để nhậu với loại rượu cay đến vậy mà tôi không hay biết
và nay tôi đã biết rồi
biết để mà say
say
tôi say
say man dại với "giá trị chín vừa"
man dại với "giá trị chín kỹ"
man dại với ly rượu phế tích
 
Vâng, tôi say
say như vậy đấy bạn bè ơi!
 
(Đà Nẵng 12/2009 )
 
THẤT NGHIỆP
 Thất nghiệp rồi tôi nghĩ mình sẽ về đi bán cà rem
cái thùng đá cũ kỹ với chiếc xe đạp cũ kỹ năm xửa năm xưa giờ rất cũ kỹ
 
Em bảo rằng, cà rem bây giờ người ta không dùng nữa
dẫu trẻ con có thòm thèm người lớn cũng chẳng cho ăn
thời đại bây giờ không phải xửa không phải xưa đâu anh ạ!
người ta ăn "kiêng" dặm "sang" nhiều lắm rồi
chỉ có trẻ con nhà nghèo lững thững giữa cái đói và no
mà đói thì tiền đâu ăn cà rem chứ!
 
Tôi đập vỡ cái thùng cà rem chiều nay khi nghe lời em nói vậy
thất nghiệp rồi mình làm gì đây ta!
 
(Đà Nẵng 12/2009 )
 
XÁCH NGƯỢC
Phố xách ngược bàn chân anh từ hôm qua
Ngay khi gió xách ngược tiếng chim
Dưới bầu trời
Dưới vòm lá
Ngay khi nắng xách ngược ngày vào đêm
Ngay khi những khoảng lặng
Thời gian
Không gian
Xách ngược ánh sáng vào vùng
Tối
Đen
Đặc quánh
Không cho phép con đường lối đi nào
(những con đường bây giờ không có lối đi)
Ở đó
Loài rắn độc rực sáng đôi con mắt độc dược
Tiêm nọc độc vào tiếng chim
Chết
Tiêm nọc độc vào bàn chân anh
Khằng khụa
Trong sự hỗn loạn gần chết ấy
Anh đi theo lối di trú của ruồi
Anh
Theo
Gặp
Sống
Cùng những số phận ruồi bu
Này em
Chìa tay ra, dù muốn hay không...


TÔI THẤY RÕ NỖI CÔ ĐƠN RỜI RẠC CỦA TÔI

1. chiều đi qua tay biết bao nhiêu người mà tôi dại khờ chi ôm hết như chiều của riêng tôi để rồi chiều chết dần trong tầm tay thì tôi về với đêm đen mà lòng cô đơn trơ trọi như miền giông gió
 
2. gió ơi gió chơi trò ú tim với mái tóc dài của người thiếu nữ mà chi để rồi lẻn vào tim tôi đánh thức tình yêu không tuổi trỗi dậy vô hướng như một gã du mục mãn đời lang thang
 
3. mưa! mắt tôi mơ loang bóng mưa, từng sợi mưa dài chia ba khúc, khúc đầu trôi về quá khứ, tôi sống thời đang sống khúc giữa, khúc cuối chạm đất là tương lai đầu thai về làm bụi bặm bám rát mặt người
 
4. tôi nhặt từng lóng tay mình trong ma thuật ngón của trần tuấn và ngồi đối diện với mười ngón tay của mình chợt rùng mình khi biết chính tôi là kẻ chăn bò trong thành phố suốt đời đi tìm vạt cỏ lưa thưa mà ngóng đôi mắt buồn về thảm cỏ xanh rì thèm được như kẻ chăn bò ở quê mà không dám quay về vì đã lỡ dán lên mình cái model thành phố
 
5. chiều nhìn về phía nghĩa trang mù khói buồn những âm a của phạm phú hải xuôi về miền cực lạc sống dưới khe nước ngầm chảy từ trong đá mấp mem miền hoang cát mà mấy ai nhớ nhớ quên quên!
 
6. đêm co cụm bó gối ngồi chờ từng cơn lạnh đi qua! cái buốt lạnh viên hồn tôi thành viên đá nhỏ rơi tõm vào núi đá chôn vùi thoi thóp từng khúc thở sau cùng rồi chết, chết không lối thoát như những vần thơ của gã nguyễn lãm thắng hiện thời, và chết như ai đó đã viết về cái chết của kẻ làm thơ
 
7. đời nó dạy (mất dạy?) cho tôi những cái nhìn phiến diện mà chả có cái phiến diện nào ra cái phiến diện nào, thôi thì phiến diện tôi hay phiến diện đời hay là gì, gì, gì đó nữa thì trong tôi là sự cô đơn rời rạc như một kẻ chán đời cởi niềm tin trong chiếc áo đẫm mồ hôi.
 
8. vâng! rạc rời, rời rạc, rạc rời, rời rạc... phần tôi!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=274063

Xuân (Trương Văn Vĩnh)
vinhdn | 10 Jan, 2011, 11:45 | Chung | (59 Reads)
 

XUÂN


Ngủ trên một nhánh rêu buồn

Xuân là ngày cũ biết cuồn cuộn đông

Như em đau bữa lịch hồng

Lần tìm ngày mới bế bồng hên xui


Ngày buồn móc túi ngày vui

Mùa xuân móc túi ngậm ngùi bỏ đi

Cánh hoa ủ dục nguyên thì

Đếm ngày tháng giữa sa kỳ bước chân


Nhánh rêu ủ mộng sắc trần

Cánh hoa lách bỏ nợ nần. Rong chơi

Ngủ quên trong lạnh sương trời

Rúm người sực tỉnh trả lời! Xuân vui


10/01/2010

T.V.V

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=273729

ÁO HOA NGÀY CƯỚI (Trương Văn Vĩnh)
vinhdn | 06 Jan, 2011, 12:41 | Chung | (53 Reads)

ÁO HOA NGÀY CƯỚI

Sáng nay cây lá đâm chồi

Đêm qua ta thấy đông xuôi về nguồn.

Nhà bên nàng đã thôi buồn

Áo hoa hong nắng, chuồn chuồn liếc ngang


Vui cười nàng vội nhìn sang

Áo hoa em mặc mấy chàng có ưa?

Giận lòng, tôi cũng dạ thưa

Áo hoa mặc Tết để "cưa" mấy chàng!


Mùa xuân trai tráng về làng

Bảnh bao, lịch sự, đàng hoàng... đón quê

Biết đâu viết được câu thề

Biết đâu nhặc được bùa mê của người


Nhìn tôi, nàng tủm tỉm cười

Vậy là nàng đã trêu ngươi tôi rồi

Áo hoa nàng chẳng đón tôi

Có người đã nắm tay ngồi... xe hoa!


Đà Nẵng, 12-2008

T.V.V

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=272963

Lục Bát nước- Trương Văn Vĩnh
vinhdn | 03 Dec, 2010, 16:15 | Chung | (31 Reads)
Lục Bát nước- Trương Văn Vĩnh

Hội An chiều nước chảy lên
Mưa trên Hòn Kẽm mưa trên Đá Dừng
Mùa đông thương nước quá chừng
Còn con đê nữa! Thương từng trận mưa

Có con đò đứng quá trưa
Chở mưa cho biển
 Giọt chưa về nguồn!
Tự nhiên sao thấy mình buồn
Bên dòng Hoài Phố vẫn cuồn cuộn đông

Một đời nước chảy đi không
Tiếng con đò gọi nhánh sông rẽ về...


Sông Hoài mùa đông 2010
T.V.V
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=267581

1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»